13/- Đại-Sư dạy:

a/- Thiệt vì sanh tử ,
Phát lòng Bồ-Đề.
Lấy TÍN, NGUYỆN sâu,
Trì danh niệm PHẬT.


16 chữ này là tông yếu (Quan trọng bậc nhất) của pháp môn Tịnh độ …….

(Bởi tất cả những sự khổ trong đời này không gì hơn việc sống, chết. Cho nên nếu tu hành, niệm Phật mà không cầu để thoát vòng sanh tử là một điều sai lầm rất lớn).

…… Nhưng đã phát ĐẠI TÂM (Bồ- đề tâm) rồi thì phải tu ĐẠI HẠNH. Mà trong các hành môn tu, thì phương pháp dễ dụng công mau thành tựu, rất yên ổn, rất đầy đủ thì không có môn tu nào bằng:

DÙNG TÍN, NGUYỆN SÂU,
TRÌ DANH NIỆM PHẬT.


Nói TRÌ DANH đây là chấp giữ một câu A-DI-ĐÀ PHẬT trong lòng KHÔNG PHÚT NÀO QUÊN. Nếu quên hoặc có một niệm nào khác xen vào thì không được gọi là CHẤP GIỮ (chấp trì).

…… Như thế mà hành trì cho đến trọn đời, ắt sẽ được vào cảnh “Nhất-tâm bất-loạn” mà thành tựu được sự nghiệp Tịnh- độ vậy.

b/- Tâm tạo nghiệp được,
Thì:
Tâm cũng chuyển nghiệp được.
Và:
- NGHIỆP đã do TÂM tạo,
Thì:
Cũng tùy theo TÂM mà chuyển được.
Nếu:
- TÂM mình không chuyển được NGHIỆP
Thì:
Bị NGHIỆP trói buộc.
Còn như:
- NGHIỆP không chuyển được theo TÂM,
Thì:
Có thể buộc TÂM.
NHƯNG:
-DÙNG TÂM THẾ NÀO mới chuyển được NGHIỆP ?
ẤY LÀ:
Giữ TÂM hợp với điều ĐẠO-ĐỨC, hợp với PHẬT.
VÀ:
- NGHIỆP làm sao buộc được TÂM ?
ẤY LÀ:
Cứ để TÂM y theo “đường xưa lối cũ”,
Buông lung theo cảnh lục-trần (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp) vậy.

(Liên-Tông thập nhị Tổ, TRIỆT-NGỘ đại-sư dạy).


………………

TRÊN ĐÂY:

- Người giải thích (Thượng Tọa Thích Hải Quang) đã vì chư-vị PHẬT-TỬ và quý LIÊN-HỮU mà lược thuật lại đôi lời dạy bảo về phương cách niệm-PHẬT của chư Tổ-sư, để làm “Kim chỉ nam” trên con đường tu Tịnh-độ.

Những mong sao cho quý chư hiền học PHẬT, niệm PHẬT, nguyện cầu được sanh về cõi CỰC-LẠC xem xong rồi nên phát lòng trân trọng, ít nhiều chi cũng nên y theo đó mà cố-gắng thực-hành ……….

Và như thế,

Mới mong thành tựu bước đường “Tây quy” mà lòng ta vẫn hằng luôn ước ao, mong mỏi.

Lành vậy thay !