12/- a/- Một chữ NGUYỆN bao gồm cả TÍN và HẠNH.

TÍN là tin nơi TỰ, THA, NHÂN, QUẢ, SỰ và LÝ.

- Tin TỰ là tin tất cả đều do tâm mình tạo, nên nếu mình niệm PHẬT ắt sẽ được PHẬT tiếp-dẫn.

- Tin THA là tin Phật THÍCH-CA không nói dối, Phật A-DI-ĐÀ chẳng bao giờ nguyện suông.

- Tin NHÂN là tin niệm PHẬT đó chính là gieo nhân vãng sanh, giải thoát.

- Tin QUẢ đó tin sự vãng-sanh, thành PHẬT là kết quả.

- Tin SỰ là tin cõi Tây-Phương và tất cả sự tướng nơi nước Cực-Lạc mà PHẬT thuyết ra trong Kinh thảy đều có thật (cũng như cõi Ta-Bà nầy có thật vậy).

- Tin LÝ là tin “lý tánh duy tâm”, tức là TÂM của mình bao trùm hết tất cả các thế giới khắp mười phương.

b/- HẠNH là thực hành, là chuyên trì danh hiệu (A-DI-ĐÀ PHẬT) không xen tạp và không tán loạn (suốt cả đời mình).

c/- NGUYỆN là mỗi tâm của mình (khởi ra) đều có lòng ưa thích (cõi Cực Lạc), mỗi niệm của mình (khởi ra) đều có ý mong cầu (được sanh về).

Trong 3 điều TÍN, HẠNH, NGUYỆN nầy, người tu Tịnh-Độ đều phải hội đủ, quyết định không để thiếu được một điều cả.

NGUYỆN là điều cần yếu nhất.

- Có thể có TÍN, HẠNH mà không có NGUYỆN.

Chớ từng thấy có việc:

Có NGUYỆN mà không có TÍN, HẠNH bao giờ cả. (Cho nên nói chữ NGUYỆN bao gồm cả TÍN và HẠNH chính là vậy).

d/ Niệm PHẬT mà không phát tâm BỒ-ĐỀ thì không tương-ưng (không hợp) với bổn nguyện của Phật A-DI-ĐÀ, sẽ không được vãng sanh.

(Tâm Bồ-Đề là tâm: Lợi mình, lợi người, trên cầu thành Phật quả, dưới nguyện độ chúng sanh).

Còn nếu như vẫn có phát-tâm Bồ-Đề mà không chịu niệm PHẬT (thì) cũng không được vãng-sanh nữa.

Vì vậy nên phải:

- Lấy sự phát tâm Bồ-Đề làm CHÁNH nhơn.

- Niệm PHẬT làm TRỢ (duyên) nhơn.

- Sau đó rồi mới phát nguyện cầu sanh Cực-Lạc.

Người Phật-tử tu Tịnh-độ cần phải biết rõ về các điều này.

 

(Liên-Tông thập nhứt Tổ, TĨNH-AM Đại-Sư dạy).

Bài 13

Trang chủ