11/- a/- Pháp môn niệm PHẬT không có chi là kỳ lạ cả.

Chỉ cần: TIN SÂU, NGUYỆN THIẾT và CỐ GẮNG THỰC HÀNH mà thôi.

Điều cần yếu là phải:


- TIN cho thấu đáo.

- GIỮ cho bền lâu.

- MỘT LÒNG chuyên niệm.

Mỗi một ngày đêm niệm hoặc là 30 ngàn câu, 50 ngàn câu, 100 ngàn câu niệm PHẬT, nhứt định không để cho thiếu.

Nếu giữ được như thế trọn đời mà không được vãng sanh thì chư Phật ba đời thành ra vọng ngữ. (Nhứt định là không có lẽ đó).

 

b/- Người chơn thật niệm PHẬT:

- Buông bỏ cả thân, tâm, ấy là ĐẠI BỐ-THÍ.

- Không khởi tâm Tham, Sân, Si, ấy là ĐẠI TRÌ-GIỚI.

- Không cải cọ, phải quấy, hơn thua, ấy là ĐẠI NHẪN-NHỤC.

- Không gián đoạn, xen tạp, ấy là ĐẠI TINH-TẤN.

- Không để cho vọng tưởng buông lung, ấy là ĐẠI THIỀN-ĐỊNH.

- Không bị các đường lối tu khác làm cho mê hoặc, ấy là ĐẠI TRÍ-HUỆ. ………………

Trái lại, nếu chẳng như thế thì không được gọi là CHƠN THẬT NIỆM-PHẬT.

 

c/- Niệm PHẬT có SỰ-TRÌ và LÝ TRÌ:

1/- SỰ-TRÌ là TIN có Phật A-DI-ĐÀ ở phương Tây, có thế giới Cực lạc, có 9 phẩm sen-vàng ……… quyết chí niệm Phật, cầu được sanh về nên niệm PHẬT hoài, thiết tha như con nhớ mẹ không lúc nào quên.

2/- LÝ TRÌ là tin Phật A-DI-ĐÀ, cõi Tây Phương, 9 phẩm sen vàng …….. trong tâm mình đều có đủ hết, do tâm mình tạo ra hết cả.

Rồi đem câu Nam-mô A-DI-ĐÀ PHẬT ấy, tạo ra thành cái CẢNH để buộc chặc Tâm mình vào đó, khiến cho không lúc nào quên.




(Liên-Tông Cửu-Tổ - NGẪU-ÍCH Đại-Sư dạy).

Bài 12

Trang chủ