10/- Niệm Phật có:

- Niệm thầm (tiếng nhỏ).
- Niệm ra tiếng (lớn).
- Niệm không ra tiếng (mặc niệm).
- Niệm Kim cang trì (se sẽ động môi, lưỡi mà niệm).

Niệm thầm thì dễ bị hôn trầm.

Niệm lớn tiếng thì bị mau mệt (hao hơi).

Duy chỉ có cách niệm KIM CANG TRÌ là có thể bền lâu.

Tuy nhiên cũng không nhứt định, nếu như thấy cần thiết thì có thể thay qua, đổi lại cũng không sao.

b/- Tâm hôn trầm, tán loạn đã có lâu kiếp nhiều đời rồi, ắt nhiên không thể nào trong một lúc mà an định được. Cho nên người niệm PHẬT nếu thấy tâm không được thanh tịnh cũng đừng có lo ngại chi. Chỉ cần khi niệm PHẬT, mỗi chữ, mỗi câu, đều do từ do TÂM mà phát ra, dụng công-phu như vậy lâu ngày, sẽ có hiệu quả.

c/- Tạp-niệm là bệnh, niệm PHẬT là thuốc.

Niệm PHẬT chính là hành môn để trị tạp niệm đó.

Nếu niệm PHẬT mà không thấy hiệu quả, đó là tại mình dụng công chưa được chơn thành và tha thiết.

Cho nên mỗi khi tạp niệm nổi lên, phải chuyên tâm, cố gắng trì niệm, mỗi chữ, mỗi câu phải rành rẽ rõ ràng. Thì tạp niệm tự nhiên được dứt trừ.

d/- Người học PHẬT, niệm PHẬT đừng quá chạy theo hình thức bên ngoài, chỉ quý là ở nơi CHÂN-THẬT TU-HÀNH.

- Hàng cư sĩ Phật tử tại gia không cần phải cạo tóc, mặc áo đà làm chi. Tự có thể để tóc, mặc áo tràng (lam) mà niệm PHẬT cũng được.

- Người thích thanh vắng, không cần phải đánh chuông mõ. Tự có thể yên lặng mà niệm PHẬT cũng được.

- Người sợ công việc phiền phức, không cần phải kết bè, lập hội làm chi. Tự mình có thể đóng cửa mà niệm PHẬT.

- Người biết chữ, nếu có thật tâm quyết tu, không nhất định và bắt buộc phải vào chùa nghe kinh. Tự có thể xem kinh, y theo lời dạy trong ấy mà niệm PHẬT.

- Trải qua ngàn dặm xa xôi hành hương nơi các núi, các chùa, không bằng ngồi yên ở nơi nhà mà niệm PHẬT.

- Cúng dường các vị sư không chơn chánh, không bằng hiếu thuận với cha mẹ mà niệm PHẬT.

- Giao du với bạn bè kém đạo đức, không bằng kẻ dốt nát mà chuyên tâm niệm PHẬT.

- Hạnh thấp mà vọng nói đạo lý cao siêu, không bằng kẻ thiệt thà, chất phát mà niệm PHẬT.

- Tánh ưa thích sự hiếu kỳ, ham cầu sự linh thiêng của Thần-Thánh, ma quỷ, không bằng chánh tâm tin nơi lý nhơn-quả mà niệm PHẬT.

Tóm lại:

a/- Người niệm PHẬT:

- Giữ lòng ngay.

- Dứt hạnh ác.

Đây gọi là THIỆN-NHƠN.

b/- Người niệm PHẬT:

- Nhiếp tâm trừ tán-loạn.

Đây gọi là HIỀN-NHƠN.

c/- Người niệm PHẬT:

- Tỏ rõ tâm-tánh.

- Dứt được hoặc-nghiệp.

Đây gọi là THÁNH-NHƠN.

(Liên-Tông Bát-tổ - LIÊN-TRÌ Đại-Sư dạy).

Bài 11

Trang chủ