7/- a/- Người niệm PHẬT phải nên:

Giữ một câu Nam-mô A-DI-ĐÀ PHẬT như dựa vào núi Tu-di, lay chuyển chẳng động (Tức là dù cho ai có bài bác, phá hoại thế mấy đi nữa quyết cũng chẳng nghe). Thường nhớ, thường niệm. Sáng cũng niệm, tối cũng niệm, đi cũng niệm, ngồi cũng niệm …..

Tâm niệm PHẬT chẳng bỏ qua, câu niệm PHẬT chẳng rời lòng.

Mỗi giờ, mỗi khắc, cũng nhớ niệm, niệm hoài không bỏ lỡ, giống như gà ấp trứng phải thường cho hơi ấm tiếp tục thì trứng mới nở con. Còn niệm PHẬT hoài mà không bỏ qua thời giờ - gọi là “Tịnh-niệm tương-tục” ắt bông sen của mình sẽ mau nở vậy.


b/- Chuyên lòng xưng danh hiệu PHẬT, nhứt-tâm, nhứt-ý nắm giữ 1 câu A-DI-ĐÀ PHẬT.

Bởi vì:
- Chỉ một NIỆM nầy tức là PHẬT A-DI-ĐÀ.
- Chỉ một NIỆM nầy là viên mãnh tướng (tướng mạnh) phá địa ngục.
- Chỉ một NIỆM nầy là thanh gươm báu chém bầy ma, tà.
- Chỉ một NIỆM này là ngọn đuốc sáng phá cảnh tối tăm (vô minh).
- Chỉ một NIỆM nầy là con thuyền to vượt qua biển khổ.
- Chỉ một NIỆM nầy là thuốc hay trị dứt bệnh sanh tử.
- Chỉ một NIỆM nầy là đường tắt mau ra khỏi tam-giới.
- Chỉ một NIỆM nầy là tự-tánh DI-ĐÀ.
- Chỉ một NIỆM nầy là duy tâm TỊNH-ĐỘ.

Giữ chắc một câu niệm:
Nam mô A-DI-ĐÀ PHẬT đừng cho quên mất …..

Có việc cũng niệm như vậy.
Không việc cũng niệm như vậy.
Có bệnh cũng niệm như vậy.
Không bệnh cũng niệm như vậy.
An vui cũng niệm như vậy.
Buồn khổ cũng niệm vậy.
Sống cũng niệm như vậy.
Chết cũng niệm như vậy.

Cứ NIỆM NHƯ VẬY mãi thì cần chi phải hỏi ở nơi người khác để tìm ra đúng đường về ư ?

(Ưu-Đàm Đại-Sư dạy).

Bài 8

Trang chủ