27. Thuyền chở đá chẳng chìm

Kinh Na Tiên ghi: “Xưa có quốc vương hỏi sa môn Na Tiên rằng: ‘Vì sao chúng sanh nghiệp nặng niệm Phật liền được vãng sanh?’ Na Tiên đáp: ‘Ví như có kẻ tính chở đến cả trăm ngàn khối đá lớn vượt qua biển lớn; do bởi sức thuyền nên đến được bờ kia. Tội của chúng sanh ví như tảng đá lớn; nguyện lực Di Ðà như thuyền lớn kia. Ðá vốn dễ chìm nhưng nhờ thuyền chở được; vượt ngang biển khổ sanh tử hoàn toàn nhờ vào nguyện vương của Phật”. Trong hết thảy thời, dùng nguyện vương ấy làm người dẫn đường tốt lành lên thẳng bờ kia, chẳng vượt ra ngoài tự tâm. Vì vậy, sách Câu Xá tụng có câu: “Kẻ ngu tạo tội thì dẫu nhỏ cũng đọa ác. Người trí làm tội dù lớn cũng thoát khổ. Như cái kim sắt dù nhỏ cũng chìm xuống nước, cái bát sắt dẫu to vẫn nổi được”.


30. Cầu Phật gia hộ

Chiếu Luật Sư nói:

“Hoặc có kẻ hỏi: Như Quán kinh đã dạy: ‘Tâm này làm Phật, tâm này là Phật’. Tâm đã là Phật, cần gì niệm Phật khác? Ðáp: Chính vì do tâm vốn là Phật nên mới dạy chuyên niệm đức Phật ấy. Kinh Phạm Võng dạy: ‘Nên thường tự biết ta là Phật chưa thành, chư Phật là Phật đã thành’. Tâm ông dẫu là Phật nhưng là Phật chưa thành; còn A Di Ðà Phật là Phật đã thành. Phật chưa thành chìm trong biển dục đã lâu, đầy đủ phiền não, chẳng biết kỳ ra. Ðức Phật đã thành thì từ lâu đã chứng Bồ Ðề, đầy đủ oai thần, có thể gia hộ chúng sanh. Vì thế chư Phật khuyên niệm Phật, chính là để cho vị Phật chưa thành nơi ta cầu nơi đức Phật đã thành của người khác cứu giúp cho. Vì vậy, nếu chúng sanh chẳng niệm Phật thì phàm thánh vĩnh viễn cách biệt, cha, con xa lìa, ở mãi trong luân hồi, cách Phật càng xa vậy”.


31. Bí quyết trường sanh

Sách Long Thư Tịnh Ðộ chép: “Kinh Lăng Nghiêm nói có mười loại tiên, thọ ngàn vạn năm, ở yên trong núi sâu, khi mạng hết lại bị luân hồi vì chẳng hiểu chơn tánh. [Tiên đạo] cùng với lục đạo chúng sanh gọi chung là thất thú (bảy đường). Người học đạo tiên trong đời, cả vạn người tu chẳng có đến một người đắc đạo. Ví dù có đắc đạo vẫn chẳng thoát nổi luân hồi vì còn chấp nơi thần, hình, chẳng thể bỏ đi nổi. Vả lại, thần hình chỉ là vọng tưởng hiện ra trong chơn tánh, đều chẳng phải là chơn thật. Trong vòng vài trăm năm trở lại đây, những người được thành tiên chỉ có Chung Ly, Lữ Ðộng Tân, nhưng số người học theo họ Chung, họ Lữ có đến ngàn muôn. Chỉ riêng những người đích thân tôi biết số cũng chẳng ít, rốt cuộc đều tử vong, chôn vùi dưới đất. Chẳng thấy một ai giữa ban ngày bay lên nổi. Muốn cầu trường sanh thì chẳng chi bằng Tịnh Ðộ. Chẳng biết tu pháp này lại học đạo thần tiên chính là bỏ mỹ ngọc trước mắt để cầu thứ đá vân chẳng thể có. Há chẳng phải là lầm lắm sao? Cư sĩ Hương Sơn đời Ðường trong bài thơ tặng Vương tiên nhân có viết:

Nghe Ngài bớt ăn, ngủ,

Ngày nghe thuyết Thần Tiên

Ngầm đợi Bậc phi thường

Cầu bí quyết trường sanh

Bảo dài vốn đối ngắn

Chưa thoát vòng sanh tử,

Dẫu có được trường sanh

Chẳng còn bị chết yểu

Cây tùng ngàn năm mục

Hoa cẩn một ngày tàn

Rốt cục giống hư không

Cần gì khoe năm tháng?

Thọ, yểu dẫu khác nhau

Sanh tử rồi giống hệt!

Chẳng bằng học vô sanh

Vô sanh thì vô diệt.


32. Mười tâm trong Kinh Đại Bảo Tích

Kinh Ðại Bảo Tích chép: “Ngài Di Lặc hỏi Phật: ‘Như Phật đã dạy về thế giới Cực Lạc của Phật A Di Ðà, nếu có chúng sanh phát mười thứ tâm, chuyên chú nơi Phật thì người ấy khi mạng chung sẽ được vãng sanh. Những gì là mười?’

Phật bảo Di Lặc: - Mười tâm như vậy, chẳng phải là [những tâm mà] những kẻ phàm ngu, kẻ bất thiện trượng phu còn đủ phiền não có thể phát khởi được nổi. Những gì là mười?

Một là đối với các chúng sanh khởi đại từ, không tâm tổn hại.

Hai là đối với các chúng sanh khởi đại bi, không tâm bức não.

Ba là với chánh pháp của Phật, chẳng tiếc thân mạng, tâm thích thủ hộ.

Bốn là với hết thảy pháp, phát sanh thắng nhẫn, tâm không chấp trước.

Năm là chẳng tham lợi dưỡng, cung kính tôn trọng, tâm vui thích thanh tịnh.

Sáu là cầu Phật Chủng Trí, trong hết thảy thời tâm không quên mất.

Bảy là đối với các chúng sanh, tôn trọng cung kính, tâm không hèn kém.

Tám là chẳng ham bàn chuyện đời, sanh tâm quyết định đối với Bồ Ðề phần.

Chín là trồng các căn lành, tâm thanh tịnh chẳng có tạp nhiễm.

Mười là đối với các Như Lai, xả ly các tướng, khởi tâm tùy niệm.

Ðấy gọi là mười thứ tâm của Bồ Tát. Nếu đối với mười tâm này, hễ ai thành được một tâm, thích muốn được sanh trong thế giới đức Phật kia mà chẳng được sanh thì thật chẳng có lẽ ấy”.


33. Ngài Từ Vân khuyên tu

Từ Vân sám chủ nói:

- An Dưỡng Tịnh nghiệp là đường tắt dễ tu. Các kinh Ðại Thừa đều chỉ bày điều cốt yếu này. Mười phương chư Phật không vị nào chẳng khen ngợi.

Nếu Tỳ kheo, tứ chúng, thiện nam, tín nữ muốn mau phá được vô minh, vĩnh viễn diệt hết trọng tội ngũ nghịch, thập ác và các lỗi nhẹ khác thì nên tu pháp này.

Muốn cho giới luật lớn nhỏ được thanh tịnh như cũ, đủ đầy hết thảy các ba la mật môn thì nên học pháp này.

Muốn lúc lâm chung lìa các nỗi sợ hãi, thân, tâm an vui, vui vẻ như trở về, quang minh chiếu sáng nhà cửa, hương lạ, âm nhạc, A Di Ðà Phật cùng các thánh chúng trao cho đài tử kim, xòe tay tiếp dẫn, vượt ngang ngũ đạo, mãi mãi ngự trên chín phẩm, thoát hẳn phiền não, an nghỉ thanh lương, vừa ra khỏi trần lao liền chứng bất thoái, chẳng trải bao kiếp lâu xa liền chứng vô sanh thì phải nên học pháp này.

Muốn tu chút pháp mà cảm được diệu báo, mười phương chư Phật đồng thời khen ngợi, được hiện tiền thọ ký, trong một niệm cúng dường vô ương số Phật, trở về cõi mình ngồi ăn chung với Phật A Di Ðà, nghị luận cùng Quán Âm, sánh bước cùng Thế Chí, thấy suốt nghe tột, thân vô hạn lượng, bay lên không tự tại, rành rẽ túc mạng, thấy khắp ngũ đạo như bóng hiện trong gương, trong niệm niệm chứng nhập vô tận tam muội, [để đạt được các điều] xưng thuật chẳng thể cùng tận như thế thì phải nên tu tập pháp thù thắng này”.




Tiếp theo

Trở lại

Trở ra