Cẩm nang tu tập

Nghe chuông

Nghe tiếng chuông lòng nhẹ vơi
Trí huệ phát lòng thảnh thơi
Tình thương trải khắp muôn nơi
Về thực tại dứt khổ đời.

Lắng nghe là một nguyên tắc mà ta cần phải chú ý thực tập. Trong khóa tu, tiếng chuông rất quan trọng. Chúng ta cần phải thực tập nghe chuông. Lâu nay, chúng ta có thói quen nghe và chạy theo thanh trần. Chúng ta săn đuổi chạy theo tiếng như người mất hồn. Vì vậy mà tâm ta luôn bị xáo trộn bất an. Tiếng chuông trong khóa tu là một cơ hội tốt để cho ta thực tập chánh niệm.

Mỗi khi nghe tiếng chuông, ta ngưng ngay mọi công việc, mọi suy tư, mọi nói năng để trở về với hơi thở chánh niệm. Ta hít hơi vô và thở ra 3 lần. Khi hít vô ta cho hơi thở dài, nhẹ và sâu. Thở rất tự nhiên. Và khi hít vô ta cho chữ Nam  kéo dài đi theo hơi  thở và khi thở ra, ta cho chữ Mô cũng dài theo hơi thở. Mỗi lần hít vô và thở ra, ta có thể ngừng lại 1 giây, rồi thở tiếp tục.Thở đều không nhanh và không chậm. Tới chữ A Di Đà Phật cũng thế. Cứ thế ta hít thở 3 lần. Cho đến khi bặt dứt âm thanh tiếng ngân của chuông. Mỗi lần thực tập, ta có thể thỉnh chuông như thế 3 lần. Cứ mỗi lần, đều thực tập hơi thở như thế. Khi thực tập thuần thục rồi, bất cứ tiếng động nào tạo nên âm thanh, ta cũng có thể thật hành như vậy. Điều nầy, rất có lợi cho sự thực tập chánh niệm.

Sau đó, ta có thể thầm niệm bài kệ trên. Điều nầy, thực tập buổi đầu hơi khó cho chúng ta, vì chúng ta chưa quen. Nhưng chúng ta cố gắng bền chí thực tập, thì chắc chắn sẽ không còn khó khăn nữa. Hãy cứ thực tập đi, rồi chúng ta sẽ thấy hiệu quả của sự an lạc.

 Khi nghe tiếng chuông, tuyệt đối chúng ta hãy để tâm chúng ta thật nhẹ vơi, lòng không một chút cáu bợn phiền não. Khi tâm ta nhẹ thoát như thế, thì ngay đó là ta đã có trí huệ sáng ngời rồi. Trí huệ phát hiện là vì tâm lặng. Bấy giờ lòng ta mới cảm thấy an vui và tươi mát. Nhìn ai cũng thấy thương được. Dĩ nhiên, chữ “thương” trong ý nghĩa trong sáng, có trí huệ chiếu soi. Như thế, thì còn gì khổ nữa đâu. Sở dĩ ta khổ là vì tâm ta vọng động, suy nghĩ lung tung, thương, ghét, phải, trái… đủ thứ. Chúng hành hạ thân tâm ta không yên. Chúng làm cho ta đau khổ quá nhiều rồi!

Lý thuyết hay không bằng thật hành. Chúng ta cứ thật hành ngay đừng chần chờ gì nữa.  Khi nghe tiếng chuông thỉnh lên, dù bất cứ ở đâu, tất cả đều phải giữ yên lặng. Lập tức ta hãy trở về quê hương tâm linh của ta ngay. Vì nơi đó có đầy đủ hoa trái hạnh phúc. Như thế, thì ta còn chần chờ gì nữa mà không mạnh dạn trở về. Mong tất cả hãy trở về thực sự ngay trong từng giây phút