Điện thứ 9 là:

           Bình Đẳng Vương.  Bình Đẳng Vương làm chủ đại địa ngục lớn nhất gọi là A Tỳ đại địa ngục hoặc còn gọi vô gián đại địa ngục, cái khổ của thọ ngục này còn khổ hơn các ngục trước, cái tội căng là giết cha mẹ, lại nhờ vào tham nhũng, sân hận ngu si, tạo tác ác nghiệp càng nặng thì đọa vào địa ngục A Tỳ, ngục này rộng lớn, chung quanh nhiều lớp, bốn mặt đều là lửa cháy hừng hực.  Chẳng có chổ nào hở trống.

           Bởi lúc sanh tiền tạo cái ác trong đại ác. Cái bất thiện trong bất thiện.  

          Cho nên thọ cái khổ trong đại khổ. Ngoại trừ thân bị lửa thiêu còn phải đọa qua nơi cực lạnh,  gió lạnh thổi như dao cắt toàn thân chịu thống khổ không thể thí dụ. Tất cả tội hành đều là do nghiệp lực chiêu cảm mà ra, lại còn có 16 chổ khác, mỗi một chổ so với mỗi một chổ càng khổ hơn, đây là bởi cái nhân tạo tội không như thế trãi qua vô lượng trăm ngàn năm đến khi tội nghiệp tiêu hết mới ra khỏi.

           Phong yết địa ngục là địa ngục bò cạp:  Ngọc Chuẩn nói hạng học sĩ khi được vinh hoa phú quí thì phóng túng vô kỵ, dụ dổ gái nhà lành, khi làm việc thì a dua nịnh hót, không thật thà, không thể tránh đại quang minh, kẻ tà hạnh vô liêm sĩ, sau khi chết thì đọa vào ngục này. Xã hội hiện nay khắp nơi đều là có tâm thái không tính nhiệm lẫn nhau, ở trước mặt coi có vẻ thành thật, sau lưng thì làm chuyện phi pháp, đây là a dua nịnh hót không thành thật.

           Độc xà địa ngục là địa ngục rắn độc:  Ngọc chuẩn nói: bò cạp, rắn độc hai ngục này đều là trừng phạt cái tội vô liêm sĩ, những kẻ tâm rất sân hận cũng đọa vào quả báo này.  Con người không có tâm xấu hổ thì bất cứ việc xấu nào cũng dám làm, tâm thường sân hận dễ mất đi lý trí tạo tác vô biên tội nghiệt, sau khi chết đều đọa vào ngục này.

           Giác định thủ não địa ngục:  Kinh luận nói lúc sanh tiền lấy tâm ngạo mạn đối với cha mẹ với sư trưởng, hoặc là mô phạm như pháp hoặc lấy các thứ khổ đối đãi với chúng sanh, như chụp đầu, ép đầu của động vật khiến cho sợ hãi, thống khổ.  Phàm là tạo tội nghiệp này thì đọa vào ngục này chịu khổ.

           Đinh thập phong điạ ngục còn gọi là tôn phong điạ ngục: Ngọc chuẩn nói phàm là kẻ thuộc hạ bất chung với thượng cấp, hành động bại lộ gay tai họa liên lụy đến chủ nhân đều đọa vào địa ngục này.  Lạm dụng khai thới đất đai, đốn cây phá hoại sanh thái, tham đồ hưởng thụ làm hao tổn hoàn cảnh tự nhiên đều đọa vào ngục này.

           Nha thực địa ngục là địa ngục quạ ăn: Ngọc chuẩn nói phàm là người thù hận sát hại dá họa cho người, ỷ mình có tài, khi dễ kẻ khác, phóng túng chơi bời, âm mưu sát hại kẻ khác.  Phàm là tạo tội ác này sau khi chết đều phải thọ tội.  Nhìn thấy trong cảnh ngục này tội nhân bị quạ sắt mổ ăn, chết rồi lại sống, sống rồi lại chết chịu khổ không có cùng tận.

           Châm dủ địa ngục là địa ngục mưa kim: Kim thép từ trong không trung rơi xuống như mưa, toàn thân kkông có chổ nào không bị kim đâm, tội nhân đau đớn gào khóc không ngừng.  Hạng người này lúc sanh tiền thường thường nói láo tạo tác vô lượng vô biên tội nghiệt, hoặc kẻ dùng thuốc chích phá thai sau khi chết chịu tội báo địa ngục mưa kim.


Điện thứ 10 là:

           Chuyển Luân Đại Vương.
           Điện Chuyển Luân Đại Vương là trực tiếp với ngũ trược thế giới, chuyên phân sử quỉ hồn từ các điện áp giải đến, phân biệt tội phước lớn nhỏ đã định rồi chuyển qua tứ đại bộ xem nơi nào thích hợp thì cho đi đầu thai, tất cả quỉ hồn căn cứ theo thiện ác tội phước lớn nhỏ đã định rồi chuyển qua tứ đại bộ xem nơi nào thích hợp thì cho đi đầu thai, tất cả quỉ hồn căn cứ theo thiện ác, và tội phước nhiều ít đi qua cầu vàng, cầu bạc, cầu ngọc, cầu đá, cầu ván, cầu đại Hà đi đầu thai. Sau khi căn cứ theo danh sách được đầu thai đã thông báo cho điện thứ 1 đã đăng ký xong, tức liền đưa đến phong đô thành, còn phải xem lại tỷ mỷ thọ mạng dài ngắn hoặc sử lý cẩn mật thây đổi tội phước.
 

           Trong bức đồ có người tạo các thiện nghiệp, lúc sanh tiền nhân thiên kính trọng sau khi chết cũng được Chuyển Luân Vương tôn kính đứng dậy đón tiếp, thiện có thiện báo, tương lai họ được đầu thai thì được thọ sanh vào một gia đình tích thiện giàu có.  Nói chung là trồng thiện nhân được thiện báo, trồng ác nhân được ác báo, nhân quả báo ứng tơ hào không sai.  Bố thí hành thiện tích công đức, nhân quả tơ hào không bao giờ sai.  Người trong một đời có thể lạc thiện háo thí, tuân theo ngủ luân, hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sự sư trưởng từ tâm bất sát, lâm trung nhất định được thiện chung hoặc sanh thiên hoặc trở lại làm người.  Cho nên một đời đã tạo tác tội nghiệt thì lo âu tiền đồ của đời sau, đây là tự mình tạo tác, chẳng phải ông trời an bài cũng chẳng phải thần minh tạo ra.
            Hư tiếu canh động, sĩ nông, công thương mỗi mỗi đều có nhân duyên phước báu, phú quí bần tiện cũng đều có nhân duyên.  Không cần ái mộ cũng không buồn rầu, sau khi hiểu rõ nhân quả sự lý, tự mình có thể tâm khai ý giải an phận thủ kỳ đạo.  Cái vốn là phú quí là làm thiện thì được phú quí. Vốn là bần tiện là làm ác thì được bần tiện, chẳng có một tơ hào oán trách, đây mới là cái đạo tiêu nghiệp.
 

            Người đại Hà, thì trên cầu đại Hà.
            Dưới cầu đại Hà, không liễu sanh.
  

           Sau khi ra khỏi địa ngục bước lên cầu đại Hà, tùy nghiệp lưu chuyển, hoặc khổ hoặc vui, hoặc đọa vào súc sanh, ngạ quỉ, hoặc được làm người, tất cả đều luân hồi vô lượng, vô biên thống khổ, vĩnh viễn chẳng có ngày liễu sanh thoát tử.

 

            Ngọc Luật nói: Ngọc Quàng Thiên Tôn:
            Phong cho Mạnh Bà  làm thần U Minh, xây dựng khu Vong Đài:

            Phàm là kẻ đi đầu thai chuyển thế, đều phải đến khu vong đài uống tô canh này khiến cho quên hết chuyện đời trước, mới cho đi đầu thai. Khi đã đến khu vong đài uống canh vong hồn, bước lên đường luân hồi, quỉ hồn đã uống canh vông hồn: kẻ hiền sau khi uống đầu thai làm người rất thông minh khỏe mạnh, kẻ ác sau khi uống thần chí thần chí tối tâm mệt nhọc suy nhược là khiến cho họ có cơ hội làm lại cuộc đời.

 

           Trì kinh tạo nghiệp:  trước tiên áp giải đến mạnh đình đăng ký trình diện.  Ngọc Luận nói phàm là tội nhân lúc sanh tiền chì kinh niệm chú, sau khi chết vua diêm la khó phán xét tội hình, cho nên trước tiên áp giải đến Mạnh Bà Đình, uống canh vong hồn, tức tốc cho đi đầu thai, khiến cho chết yểu, khiến cho quên hết kinh chú mới có thể trị tội được.

 

            Thân người khó được.
            Phật pháp khó nghe.

            Phật dạy: Thân người khó được giống như rùa mù, gặp khúc cây có lỗ.  Tức nghĩa là Phật nói được cái thân người rất là khó khăn càng phải trân quí, làm người cho đàng hoàng.  

            Trong lục đạo luân hồi thật là quá khổ, có vô số chúng sanh từ xa xưa đã trầm luân cho đến nay hoàn toàn không biết.

            Ngày nay có thể nghe được PHẬT PHÁP cũng như ngàn năm âm thất được ánh sáng chiếu vào, phải nắm lấy cơ hội hết lòng mà học tập, mới có thể vĩnh thoát khỏi cái khổ của luân hồi.  

            Danh sách đọa lạc toàn là thai noãn thấp hóa rất nhiều: 

            Được thân người rất ít, quỉ vương xem xét danh sách đầu thai toàn là súc sanh, ngạ quỉ nhiều, khắp nơi đều là những loại da của súc sanh, kẻ được thân người thật là quá ít, đủ thấy được thân người thật là quá khó. 

 

             Quỉ Vương vẩy cành liễu, chúng hồn đi đầu thai, quỉ Vương vẫy rưới cành dương liễu đã vẫy hàng ngàn, hàng vạn quỉ hồn tùy theo nghiệp hải lưu chuyển mà đi đầu thai, hoặc làm người hoặc làm bò ngựa dê chó gà heo, lục súc các loài chim các loài thú vật các loài bò bay máy cựa…Trở lại luân hồi chẳng có ngày thoát khỏi.

Chiêu nhật hào hào.
Càng khôn lãng lãng.

          Thiện ác nhân quả là tự mình chiêu cảm, ngoại chừ họ hết tội địa ngục mới có thể đầu thai đến nhân gian, lại được nhìn thấy cảnh quan minh. Trong tam tự kinh nói: nhân chi sơ tánh bản thiện chúng sanh từ vô thỉ kiếp đến nay đã tạo tác tội nghiệp đều là do tập tánh sở diễn, chẳng phải là bản tánh vốn có. 

            Cho nên THÂN NGƯỜI khó được, nay đã được.  PHẬT PHÁP khó nghe, nay đã nghe.  Phải càng nên trân quí nắm chắc thân này chớ để luốn qua không còn tạo nghiệp luân hồi. 

           Thái Thượng nói:  Họa phước vô môn, duy nhơn tự chiêu họa báo của thiện ác như bóng theo hình. Sau khi xem xong Địa Ngục Biến Tướng Đồ, khiến cho chúng ta trong tâm cảm thọ được, tạo tác tội nghiệp thì đọa vào địa ngục, thật là đáng sợ. 

           Tuy nói vạn pháp gian không, nhưng nhân quả bất không, vậy thì như đã:

Tạo tác rất nhiều ác nghiệp thì phải làm sao đây?

           Phật dạy:   phải hết lòng sám, vĩnh viễn không tạo nữa.
Tức có thể tiêu nghiệp, hy vọng sau cùng chúng ta có thể y theo lời dậy bảo của Phật Đà, chư ác mạt tác chúng thiện phụng hành.
 

  Tác giả trong lúc họa bức tranh này đặc biệt có cảm ứng được chư Phật và Bồ Tát gia trì, đặc biệt nhất là 3 lần mộng thấy Địa Tạng Vương Bồ Tát.

Khi xắp họa xong bức tranh này, tác giả cũng được cảm ứng Điạ Tạng Hữu Hội, Thập Điện Diêm Vương, tất cả cùng nhau xưng tán thắng cảnh, cho nên đặc biệt đem ba cảnh mộng này họa ra.

Vì 3 độc tích lũy trong tâm thức làm vọng động, nên làm cho chúng sanh bị sanh dà bịnh chết luân hồi không gián đoạn trong 6 đường:

       1.Địa ngục                                   4.   A Tu La
       2.Ngạ Quỷ                                   5.   Người
       3.Súc Sanh                                  6.    Trời

Vậy vào thời MẠT PHÁP này (thời xa Phật Thích Ca trụ thế đã lâu) chỉ còn cách nương theo pháp môn niệm Phật, bạn mới có thể thoát khỏi cảnh luân hồi không gián đoạn trong 6 đường ở trên.

           Vì chúng ta là hạng phàm phu khổ não, chúng sanh muốn thoát ly biển khổ, mong vượt khỏi tam giới, thật phải nên buông bỏ vạn duyên, nhất tâm niệm Phật thì đương nhiên sẽ hữu cầu tất ứng, vô cảm bất thông vậy!
           Tóm lại điều kiện tiên quyết để vãng sanh về thế giới Cực-lạc của Phật A Di Đà: bất luận ai sang hèn, giàu nghèo, trí thức hay thiếu học, nếu có thể có được 3 yếu tố sau:

“ TIN, HÀNH, NGUYỆN ”

           Là có thể bước lên đường đi đến cõi Cực-lạc.  Cuộc hành trình ấy có thể chậm có thể mau, có thể khó khăn có thể dễ dàng nhưng ai có đủ 3 điều kiện ấy thì thế nào cũng đến đích.  Đức Phật A Di Đà lúc nào cũng sẵn sang chờ đợi để đón tiếp chúng ta:

          1.TIN: 

           a.Tin Phật Thích Ca là đấng sáng suốt từ bi cứu khổ mọi loài, vì muốn cứu độ chúng sanh mau hết khổ sanh tử, nên Ngài mới chỉ bày cảnh Tịnh Độ của Phật A Di Đà là một cảnh có thật.

           b.Tin giáo pháp của Phật Thích Ca nói ra là đúng đắn chơn thật, dạy chúng ta phải nhất tâm niệm Phật, cầu vãng sanh về cảnh giới của Phật A Di Đà. Chúng ta tin chắc theo giáo pháp của Ngài mà tu hành thì sẽ được thành công.

           c.Tin ở nơi sức mạnh của mình.  Nếu ta thật tâm tin chắc: ta là Phật sẽ thành, nhất tâm trì niệm danh hiệu Phật, quyết chắc sẽ được vãng sanh về cõi Tịnh Độ.

 Tôi:
-   Tin tưởng một cách tuyệt đối vào pháp môn niệm Phật.
-   Và bổn nguyện của đức Phật A Di Đà.  ( Lời hứa chân thật )
-   Cũng như sự hiện hữu của thế giới Tây Phương Cực Lạc.  
Trên đây là niềm tin của thầy  Thích Trí Như  @ Chùa-Anh Quốc

            2.HÀNH:

            Khi đi, đứng, nằm ngồi, ăn uống cũng niệm “Nam mô A Di Đà Phật hoặc A Di Đà Phật”, niệm từ buổi mai khi thức dậy, cho đến khi buổi tối, cốt yếu là phải niệm đến nhất tâm bất loạn, cầu sanh về Cực-lạc không còn khổ: sanh, già bệnh, chết nữa.

           3.NGUYỆN:

           Trước khi đi ngủ, ngồi xếp bằng bán già hay kiết già, chắp tay mà nguyện rằng:
           “ Con tin lời của Phật A Di Đà, giữ một lòng niệm danh hiệu Ngài, nguyện đời này bao nhiêu tội chướng thảy đều tiêu sạch, đến khi lâm chung đựợc Phật A Di Đà và các vị Bồ Tát, đến tiếp dẫn con về Cực-lạc ”. 

 A Di Đà Phật và Chư Thánh Chúng có thể tiếp dẫn vãng sanh Cực Lạc thế giới!  Đời này có thể không gì sánh bằng là cầu sanh
Tịnh Độ.

 Vậy, vào thời mạt pháp nầy, muốn nắm phần chắc nên cầu sanh
Tịnh Độ của đức Phật A Di Đà với 10 Niệm THANH TỊNH
chắc được vãng sanh.


NAM MÔ  A DI ĐÀ  PHẬT


Nguyện đem công đức này hồi hướng trang nghiêm Tịnh Độ của Phật A Di Đà. Trên đền 4 ơn nặng, dưới cứu khổ 3 đường. Có ai thấy nghe được, đều phát tâm bồ đề.  Hết một báo thân này đồng sanh qua cõi Cực Lạc.     END

Trích từ trang www.DaiTuongPHAT.org  Cám ơn quý vị.

CỬA ĐỊA NGỤC 7, 8

Trở ra